NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI ÂM - Phần 1


Lời nói đầuTháng 10/2002 Liên hiệp Khoa học công nghệ và Tin học ứng dụng (UIA) đã tổ chức thực nghiệm khoa học “Nói chuyện với người âm”, trong dân gian thường gọi là “Gọi hồn”. Đây là đề tài khoa học thực nghiệm của 3 cơ quan: Liên hiệp UIA, Viện khoa học hình sự Bộ Công An, Trung tâm văn hóa kỹ thuật, truyền thống. Địa điểm thực nghiệm: 93B đường Trung Kính xã Trung Hòa.

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng nói chuyện với linh hồn liệt sĩ (ảnh minh họa)

Đặc điểm của cuộc giao tiếp là: Mọi người đều có thể yêu cầu được gặp người quá cố từ 4 đời (tứ đại) trở lại.

Nội dung thường hỏi:

+ Đất đai nhà ở.
+Mồ mả.
+Bàn thờ, việc thờ cúng.
+Sức khỏe, việc làm ăn hiện tại
+…..

Và được người âm của gia đình mình trả lời.

+Khi gặp không cần hoa quả, hương đèn, lễ bái như các nơi khác.
+Khi gặp chỉ rõ họ tên của mình, địa chỉ và xin gặp ai (ông bà, bố mẹ, anh chị em, con …) thì lập tức được gặp ngay ….

Tôi đã theo dõi những buổi “Nói chuyện với người âm” của hơn 30 gia đình. Tôi chỉ ghi chép những điều tôi quan tâm nghiên cứu về “cõi giới vô hình” như:

-Cơ cấu tổ chức.
-Sự lãnh đạo và chỉ huy ở cõi vô hình.
-Sống và hoạt động của các linh hồn chết.

-Những tục lệ thờ cúng, đi lễ của người âm với người còn sống trên cõi Trần, các hình thức, sự biểu hiện của các mối quan hệ đó? …. Trước đây tôi đã giới thiệu tài liệu “Nói chuyện với người chết” qua máy ghi âm điện tử ở Mỹ. Còn ở đây thì nói chuyện với người chết qua cỗ máy sinh học tinh vi là con người, vừa nhanh chóng, vừa thuận tiện, lại không tốn kém gì.

Phần I


A. Về đất cát – nhà ở

Đất cát của ai, ở đâu kể cả cơ quan, xí nghiệp đều có người âm quản lý. Không hỏi phần âm, phạm sai lầm khó gỡ. Hỏi phần âm là hỏi những người trong gia đình mình đã chết. Họ liên hệ với phần âm người chết từ 4 đời (tứ đại) đều được về với gia đình, ai về nhà nấy. Con cháu có tâm – luôn luôn tưởng nhớ tổ tiên ông bà, cầu xin thì được các cụ tứ đại, ông bà về độ trì cho. Ai không nghĩ đến thì ông bà không về, họ có công việc ở phần âm. Ai thích học nghề thanh sạch được lên cõi cao là cõi Thiên, trong thời gian 4 đời sau thì đi đầu thai trở lại cõi Trần.

Việc đất đai, nhà ở của chủ gia đình nào thì thuộc Thổ công nhà ấy quản lý. Nếu phạm phần âm như có mồ mả, đất của miếu mạo, đền chùa chì phải nhờ phần âm của gia đình liên hệ hỏi Thổ công mới biết rõ nguyên nhân và cách hóa giải. Khoa học như cảm xạ học, bói toán, thầy pháp, thầy cúng không giải quyết được. Vì chuyện người âm thì chỉ có người âm hiểu luật cõi âm mới giải quyết đúng. Người Trần giải quyết theo sách vở của người Trần đều sai lầm, không đúng luật ở cõi âm. Luật của cõi âm cũng theo thời gian có thay đổi, giống như cõi Trần, theo như cũ cũng là không đúng. Khi người chủ gia đình chết thì Thổ công cũng thay đổi. Thổ công mới – thay thế, điều đó có quan hệ đến số mệnh, đến tâm đức của người chủ gia đình. Lâu nay người Trần hiểu Thổ công là quản lý đất đai tài sản khu vực đó một cách vĩnh viễn là không đúng. Thổ công khác Thần linh. Thần linh như công an khu vực của người Trần vậy.

Xây dựng nhà, mua đất đai phải chọn ngày giờ, xây dựng đúng hướng, cửa chính quan trọng lắm đấy, phải đúng kích thước. Phải hỏi người âm nhà mình hướng dẫn cho, dùng thước Lỗ Ban không chính xác đâu. Tuyệt đối không nhờ người khác động thổ. Mượn họ thì họ là người chủ, tức người âm nhà họ làm chủ, mình và người âm nhà mình lại là người ở nhờ. Xảy ra trường hợp mượn người động thổ thì người âm dòng họ bực tức lắm mà con cháu ở cõi Trần không biết. Vì người âm nhà người đó đến tranh giành quyền nhà ở.

Đất, nhà ở có âm tà vì có hài cốt ở dưới, hoặc khi đổ đất làm nền tuy không có xương cốt nhưng là đất có phần máu thịt tan rữa thì phần âm vẫn nhập vào quấy phá.

Đất, nhà ở mà động là do nhiễm mấy điều sau đây:

+Có xương cốt mồ mả, thịt máu của người âm.
+Mồ mả của dòng họ đào bới có sai phạm.
+Đất ở (cơ quan) là nền đất chùa, miếu mạo.
+Tâm đức của người nhà mình có sai phạm với người phần âm.
+Tâm đức của ông cha sai trái, nay con cháu gánh chịu.

Làm nhà không nệ Kim – Lâu, năm Kim Lâu vẫn có ngày trực, tháng tốt, giờ tốt. Hỏi người âm nhà mình, sẽ chỉ ngày giờ tốt mà xây nhà.

Tuyệt đối không mời thầy pháp, thầy cúng yểm bùa chú ở nhà mình. Có gia đình mời thầy trừ ma, yểm bùa chú. Sau đó bị tai họa ngay. Một cong là con – nói với mẹ: “Mẹ mời thầy về yểm 4 hướng nhà mà con vẫn về được đấy. Ma là các vong người trong gia đình 4 đời của nhà mình chứ không phải ma – là người khác, mà vào được đâu. Theo luật cõi âm phải có Thổ công quản lý, không ma nào được ra vào nhà người khác cả”.

Đất nhà ở của 3 gia đình: Hưng Yên (10 người bệnh kinh giật) Thái Bình (6 người chết trong thời gian ngắn), Quảng Trạch, Quảng Bình (có 6 người điên) là bị phạm âm, đất đền chùa và ông cụ của họ xưa kia là tên đao phủ độc ác, con cháu phải trả nghiệp quả. Họ đến trực tiếp gặp “Cô Thiên Đình” sẽ được cô giúp cách hóa giải. Nhà đất nào cũng có ma ở quấy phá thì nhà ngoại cảm, thầy bùa, cảm xạ học không giải quyết được. Ở cõi âm cũng có từ Xã đến Trung ương. Phải có người âm có quyền chức cao mới gọi Thổ công và người âm ở đó hỏi nguyên nhân và có cách giải quyết đúng thì mới hóa giải được.

Nếu nhà nào bị bùa yểm thì có gọi người âm nhà bị yểm hỏi và giải quyết là xong ngay.
Làm nhà có 3 lần rất quan trọng: một là động thổ, hai là đổ mái, 3 là ngày dọn về nhà ở.

Nhà hoàn hảo, loại một là: con cái hòa thuận – làm ăn đúng hướng, đúng khả năng và phát triển – không ai tranh giành kiện cáo (trong nhà và người ngoài) – Nội bộ đoàn kết. Ngược lại là nhà có vấn đề.

Một vong là con nói với bố: “Cơ quan bố làm trên đất, xưa kia là đình cổ, là miếu, lại còn đập phá miếu làm nhà máy. Nên xảy ra tai nạn lao động. Muốn giải hạn, Giám đốc nhà máy phải xin gặp “Cô Thiên Đình” giải hạn thì mới yên ổn.

Một vong khác nói với mẹ về việc ông bác là anh mẹ và mẹ là con ruột, hai anh em tranh giành nhau về nhà đất. Vong người con nói: “Bác tranh chấp với mẹ. Mẹ cứ giao nhà cho bác. Người Trần không tranh chấp được đâu. Con sẽ độ cho mẹ mua một nhà nhỏ khác mà ở. Con vẫn ở lại nhà cũ. Người âm với người âm sẽ giải quyết Gia đình bác về ở, không ở được đâu. Bác tâm không tốt, xấu bụng, phạm âm. Hễ ngủ thì con dựng giuuwongf lên, đó là việc ma làm mà. Bác sợ, không ở được, sẽ trả lại cho mẹ thôi”.

Đất nào cũng có người âm cả. Chỉ có là nó đã vượt Thiên đi đầu thai hay chưa mà thôi. Phải hỏi người âm nhà mình mới biết.

Nhà mình mà cho thuê, cho người ta ở nhờ là phải chọn ngày. Nếu trúng ngày người thuê ở nhờ mà mệnh lớn, lấn át mình thì hậu quả rắc rối, gay go lắm!

Nhà ở tất thì người âm trong gia đình cũng thích ở. Nếu bổ bán đi thì khác nào đuổi người âm nhà mình đi chỗ khác: “Ấm tổ mới đẻ trứng, đẻ con”. Nếu bổ bán nhà hiện đang ở thì anh con đang học nước ngoài không thành tài mà còn hư hỏng và bố làm ăn sẽ gặp lụi bại đấy! ….


***************************
“Cô Thiên Đình” là thể ánh sáng, không phải là đàn ông đàn bà, gọi và xưng cô là để hợp với tâm lý người cõi Trần (lời cô giải thích).


B. Về mồ mả

Mồ mả trong 4 đời phải chôn kín cố định. Chọn đất, hướng, nguyệt xây gạch, đặt áo quan rồi cất kín. Sau đó không xây, không ốp gì cả. Nếu xây, bới, động mộ sẽ gây tai họa đấy, vì làm xáo trộn vong linh người âm đang yên tĩnh tu luyện ở cõi âm để mau chóng vượt Thiên đi đầu thai kiếp khác.

Đến thăm mộ chỉ khấn xin phép Thổ địa, Thần linh. Không thắp hương ở mộ, không khấn gọi tên người chết ở tại mộ. Việc ấy chỉ làm tại nhà mình trước khi đi thăm mộ.

Nếu ra mộ khóc lóc, gọi họ, thì hồn họ ở cõi cao, đi xuống, nhập lại hài cốt thì tốc độ rung động của năng lượng linh hồn sẽ chậm chạp, nặng nề, phí công tu luyện những thời gian qua. Họ phải tu luyện lại. Nguy hiểm lắm! Mặt khác, như vậy là làm xáo trộn quy luật cõi âm nên có liên quan tác động đến cõi Trần. Có gia đình không biết – cất mộ xong, thì con cháu gia đình đau ốm, gặp tai nạn … Chọn ngày, địa điểm, chôn chặt một lần là bảo đảm.
Nếu chính quyền bắt dời mộ thì phải chấp hành theo pháp luật. Nhưng phải biết cách làm như sau: Khấn:

1. Khấn Thổ địa, Thần linh khu vực có mộ sắp di dời.
2. Bà cô Tổ dòng họ nhà mình cho dời mộ của … (tên họ).
3. Và chôn cất nơi nào (địa điểm).
4. Nếu có gì con cháu không biết xin bỏ qua, tha thứ.
5. Còn sai phạm điều gì về phần âm thì người ra lệnh phải chịu trách nhiệm.

Đến nơi mới cũng làm đủ thủ tục như khi chôn cất người chết.

Không nên mua đất làm mộ giả trước. Làm xong thì con cháu có người chết.

Nơi đào huyệt có Thổ địa, Thần linh, Con cháu, người nhà đi đào huyệt phải khấn như sau: Con tên là … ở … xin Thổ địa, Thần linh quản lý đất ở đây cho phép con gửi xác mẹ (ông, bà) tên là … ở nơi đây. Khi nhập áo quan cũng nhắc lại. Và nói thêm: Nếu người Trần trong gia đình có gì sai xót, xin Thổ địa, Thần linh, Thần hoàng ở đây tha thứ, bỏ qua cho.
Một vong nói với mẹ: “Các bác quy tập mộ ông bà là động đấy, làm xáo trộn mồ mả là mang họa. Mẹ đứng ngoài, không góp tiền tham gia quy tập thì mẹ không liên đới mang họa. Tốt nhất là mẹ nên khuyên các bác không nên quy tập mộ các cụ nữa”.

Người âm tồn tại 4 đời tu luyện rồi mới “vượt Thiên” đi đầu thai.

-Mồ mả, bia, phải dùng tiếng Việt, không dùng chữ Hán, chữ Nôm.
-Tối kị là yểm bùa trong quan tài.
-Mất mộ là mất phần xác không ảnh hưởng đến linh hồn, không cần tìm mộ. Không nên quy tập mộ về một chỗ. Ai có tâm nhớ ông bà, tổ tiên thì thờ trong Tâm.

Vong người con nói với bố: “Nhà mình đón thày sửa mộ. Thầy yểm đầu chó, vì mệnh thầy nhỏ hơn người âm nhà mình. Sau 3 tháng anh con chết. Đúng không? (Ông bố gật đầu , đúng). Gia đình mình xảy ra tai nạn; vợ xa chồng, con xa bố mẹ, có người thay đổi công tác đi nơi xa. Phải nghiêm cấm việc động mộ. Mời thầy đi coi bốc mộ nguy hiểm lắm!”.
Đào mộ, dời xương cốt đi; nhưng còn máu, da thịt ở đó. Người âm không đồng ý. Nên làm khó khăn cho con cháu. Đó làm phạm quy luật âm.

Cảm xạ học tìm mộ là không không phải là phúc đâu. Là phạm âm đấy. Phần linh hồn thoát ra về với con cháu rồi. Ai không biết mời họ về thì họ ở cõi âm, tu luyện, học tập. Trẻ thì ở Cô – nhi – viện. Từ khi bố dùng cảm xạ học, con lắc, trứng đũa tìm mộ người khác thì buôn bán làm ăn lung tung, vắng khách đi, có đúng không (ông bố: (Đúng). Cách đây 5 năm, nhà mình dời mộ ông, nhưng nhầm mộ người khác, vì trẻ con đã nghịch dời bia trên mộ sang mộ khác. Vậy là ma nhà người khác vào nhà mình đấy, gây trong nhà lạc đàn, nhiều khó khăn. Mặt khác, khi cúng, nó hưởng, người âm nhà mình không về. Nó hưởng xong, nó về nhà có độ cho con cháu nhà nó. Có láo không chứ?! (xung quanh nghe cười). Tại người Trần hay đào mồ mả, mà bốc nhầm là tai hại lắm.

C. Bàn thờ, thờ cúng, đi lễ.


Bàn thờ để quay mặt ra hướng cửa chính. Cao thấp, to, bé, tùy nhà. Để bát hương sát bàn thờ, 1 bát hương, 1 lọ hoa, thế thôi.


Không nên mời Thầy đặt bát hương, bàn thờ. Tự mình làm lấy. Dùng hương thường, không dùng hương tẩm hóa chất, nguy hiểm lắm! Nhất là trẻ con hít phải. Mời thầy – họ yểm vào bát hương, nguy hiểm!


Tổ tiên, ông bà yêu cầu con cháu có cái tâm. Tâm đây là tin vào tâm linh. Tâm linh là tâm trong sáng, tâm có đức tin, có tổ tiên ông bà. Con người có phần xác và phần hồn – là linh hồn, có linh hồn là tâm linh. Tổ tiên tồn tại 4 đời. Ở bên cạnh con cháu mà không biết đấy thôi! Lúc ăn thì mời như khi còn sống, đó là có cái tâm nhớ tổ tiên, ông bà. Không phải đến ngày giỗ tổ mới về.


Khi cúng phải khấn xin Thổ công nhà mình cho vong linh người chủ nhà mình về thì mới được vào nhà.


-Người chết già - ở cõi Trần, chưa được tu luyện lâu, sự rung động năng lượng linh hồn còn gần cõi TRần, nên họ còn hưởng mùi hương của hoa quả, thức ăn khi con cháu cúng giỗ.


-Còn người chết trẻ, chưa có tội lỗi ở cõi Trần (sảy thai 1,2 tháng; chết trẻ khi còn bú …) thì thời gian siêu thoát để “vượt Thiên” rất ngắn, nên các vong chết trẻ rất thiêng, không cần cúng lễ, hương hoa làm gì cả vì các linh hồn này không có nhu cầu hưởng thụ. Họ chỉ cần cái Tâm, luôn nghĩ đến họ là họ có mặt độ trì cho người thân trong gia đình.


-6 giờ rưỡi sáng 23 tháng Chạp hàng năm, cúng tiễn đưa Táo quân về Trời. Không nên đốt vàng mã: áo quần giấy, cá chép sống. Táo quân không dùng những thứ đó. Cúng bằng tiền thật, Táo quân chứng cho cái Tâm của người cúng rồi báo cáo lại với Thiên đình cái Tâm thành đó. Ý nghĩa là vậy. Còn đổi tiền thật, lấy tiền giả, áo quần mũ giả, rồi đốt đi, thì Táo quân đâu có dùng, và cũng không có hình bóng để báo cáo.


-Tiền thật, áo quần thật, cúng xong thì ta dùng, tiêu, mặc áo quần đó. Người Trần của dòng họ mình, nương theo bóng đồng tiền, áo quần đó mà độ cho con cháu làm ăn nhiều tiền, mặc áo đó sẽ được khỏe mạnh, bình an. Sau đó đốt chân hương, lau dọn sạch sẽ. Chân hương đốt, gói tro ném xuống ao hồ. Bát hương, bàn thờ, thay mới, thì cái cũ cũng vứt xuống ao hồ. Cấm vứt vào sọt rác. Làm sai sẽ bị đau, nhức đầu.


-Người âm chỉ cần cái Tâm của con cháu. Không cần có bàn thờ hay không. Cầu khấn ngay cả ở bàn uống nước, nơi làm việc, khi nằm, khi đi ngoài đường, khi ra khỏi nhà. Cầu khấn ai, xin gì, người đó sẽ độ trì cho mình.


-Khi cúng phải có 6 bát, 6 đôi đũa: 2 bát cho các cụ tứ đại, 2 bát cho bố mẹ (nếu đã qua đời), 2 bát cho họ hàng. Người già hưởng mùi hương, điều khiển, mùi hương thức ăn vào bát. Người chết trẻ không cần. Cúng khấn 5 -10 phút thôi, không để lâu. Cúng xong là lộc nhà mình, con cháu hưởng, không mang cho người khác.


Phải cúng tiền thật, chia làm 3 phần: một phần cho người được cúng, một phần cho Thổ địa, Thần linh và Táo quân (đủ 3 vị) và một phần cho các cụ tứ đại, ông bà. Cúng xong dùng tiền bình thường. Tiền dùng vào việc có ích thì được người âm độ. Nếu dùng vào việc phi nghĩa như buôn lậu, đánh bạc, rượu chè be bét … thì người âm không chứng, họ khó chịu, bực mình và còn bị quở phạt nữa.


-Bán vong cho Chùa hoặc bố mẹ chết đưa lên chùa để “ăn mày cửa Phật” là hiểu sai lầm. Chùa để người Trần tu hành, không thu nạp hồn người chết. Sau khi chết một thời gian, họ về với gia đình, sum họp với con cháu như khi còn sống, người Trần không biết mà thôi. Họ giúp đỡ con cháu để tu sửa cái Tâm, làm ăn lương thiện. Ai biết thì “âm phù dương trợ” con cháu sống làm ăn khá lên.


Đi đền, chùa, cũng phải đúng quy tắc người âm: trước khi đi, trình tiền đi lễ lên bàn thờ nhà mình, xin tổ tiên ông bà chứng cho lòng thành của con cháu lên chùa (đền, mẫu) lễ Phật, Thánh, Mẫu. Khi đến chùa, đền phải đi ngay vào bàn thờ chính, đặt tiền khấn: tên con … lòng thành xin công đức nhà chùa (thánh, mẫu) số tiền là … xin Thánh, Thần, Phật, Mẫu chứng giám; người Trần có gì sai trái xin … tha thứ. Sau đó cầm tiền bỏ vào hòm xông đức thì người âm mới chứng cho. Tức là người âm nhà mình gặp, nói với người âm quản lý cái chùa đó (tức Thổ công) chứ không phải Phật, Thánh, Mẫu luôn có mặt ở đó để minh chứng. Lâu nay người Trần hiểu sai làm sai. Đi cúng lễ cũng vô ích, có ai chứng cho đâu?


-Các anh em ruột là con trai, ai soi trước, mời các cụ tứ đại về thì các vong về nhà người đó trước. Không phải cứ là con trai trưởng thờ cúng thì các cụ về đâu.


-Người âm trong dòng họ, trọng người con trai đứng đầu dòng họ. Không phải là con trai trưởng mà là người con trai nào có tâm đức, thành tâm tưởng nhớ ông bà, cầu khấn thì họ về. Khi về thì các vong ngự (đứng) trên hoa tươi đang nở. Vậy dòng họ phải chọn người có tâm đức chứ không nhất thiết là con trai trưởng. Nhà không có con trai (chết cả) thì chọn con dâu, cũng chọn có tâm đức. Để lo việc thờ cúng tổ tiên, ông bà (đây là sự hướng dẫn của người âm cho các gia đình hỏi vấn đề này, khác với tục lệ lâu nay).


-Bàn thờ đang đặt ở tầng 3, định đưa xuống tầng 1 là không được. Khi cúng đặt ở bàn riêng tầng 1 rồi khấn cầu thì được. Nếu chuyển ở nhà mới thì có thể xin đặt ở tầng 1.
Một vong nói với bố chuẩn bị khi bà nội mất: “Bố nên làm thế này, đặt tiền thật lên bàn thờ, khấn bà cô Tổ 4 đời nhà mình, xin gửi số tiền để bà cô Tổ lo phần âm cho bà nội khi chết. Rồi khấn: Trước nay bà nội có gì sai trái xin bà cô Tổ và dòng họ xóa bỏ cho.


-Xin cho linh hồn ra khỏi xác. Sau đó 3 – 5 phút, cất tiền, rồi báo họ hàng biết có tang và tìm lễ tang”.


-Khi hồn thoát khỏi xác thì khiên áo quan thấy nhẹ. Khi hồn chưa ra khỏi xác thì khiên áo quan thấy nặng. Hồn đã thoát xác có hỏa táng cũng không cảm ứng nóng. Ngược lại, khi hồn chưa thoát xác mà đưa đi hỏa táng thì linh hồn bị đốt nóng. Vì vật tất cả gia đình phải cầu khấn như trên để linh hồn được độ ra khỏi xác.


-Không đặt bàn thờ Thổ địa, Thần tài dưới đất. Sai lầm! Đặt cúng bàn thờ tổ tiên. Chỉ 1 bát hương thôi. Cúng ai khấn người đó, có tâm thành thì được linh ứng, chứng giám


_____
D. Cái chết, chết già, chết trẻ


Khi mang thai dưới 100 ngày thì chỉ còn non yếu. Linh hồn đầu thai ở bên ngoài tác động vào cái thai bên trong như những đợt sóng năng lượng. Thai còn yếu nên dễ sảy thai. Từ trên 100 ngày, linh hồn tác động với cường độ ngày càng mạnh hơn nên thai nhi ít bị sảy. Nếu người mẹ bị ngã thì không có cảm giác đau vì linh hồn nâng đỡ. Linh hồn chờ sẵn bên ngoài nên thường bị nhiễm tật xấu, lời nói, hành động xấu của bố mẹ và người trong gia đình. Khi đứa bé thoát khỏi bụng mẹ, linh hồn đầu thai liền nhập vào xác và đứa bé liền cất tiếng khóc. Vì bắt đầu từ đây, xác này phải trả hậu quả xấu của bố mẹ và người xung quanh đã tiêm nhiễm cho nó. Và cũng từ đây linh hồn đi đầu thai không còn nhớ tiền kiếp của mình nữa.


Chết là rời bỏ các xác vật chất để sống ở cõi phi vật chất, nên nó nhẹ nhàng, thanh sạch hơn. Vì vậy ai chết trẻ, chết sớm thì đâu có chuyện gì là vô phúc?


Chết trẻ là chết lúc hình hài được 1 tháng trở lên. Nó đã có duyên nợ với gia đình nên về với gia đình. Nhưng bố mẹ không biết, không tư tưởng nghĩ đến con, coi như không có con, không đặt tên, không tưởng nhớ ngày cúng bái. Vì vậy các vong trẻ mới kiện lên thiên đình. Nay Thiên Đình mở cửa cho các vong trẻ về với gia đình.


Chết càng trẻ thì càng không có sai lầm ở cõi Trần, nên thời gian ở cõi âm tu luyện rất ngắn, là “vượt Thiên” đi đầu thai. Có vong xin ở lại để hướng dẫn ông bà, bố mẹ chết sau – tu luyện. Phải qua 4 kiếp sau, vong trẻ mới đi đầu thai. Cho nên chỉ gọi hồn 4 kiếp không gọi kiếp trước nữa vì theo quy luật họ đi đầu thai cả rồi.


Ở cõi Trần ai đẻ trước là anh là chị. Khi về cõi âm thì cũng thế. Ai về trước là anh là chị. Ông bà, bố mẹ chết sau con cháu, khi về cõi âm, con cháu trở thành người huấn luyện để mau chóng “vượt Thiên” thì lại gọi con cháu là anh là đại ca (xung quanh cười).
Người chết già, sống cõi Trần bao nhiêu năm thì về cõi âm phải tu luyện bấy nhiêu năm để rửa hết tội lỗi, tật xấu, mới thanh thoát “vượt Thiên” đi đầu thai kiếp khác.


Những vong chết trẻ, siêu thoát sớm, được học nhiều, hiểu biết rộng có thể giúp gia đình cõi Trần nhiều việc, nhiều mặt. Còn người già, còn phải lo tu luyện, chỉ biết những việc trong gia đình, nhỏ hẹp thôi. Vì vậy xin gặp người chết trẻ thì được hướng dẫn cho nhiều điều.


Mỗi gia đình khi về cõi âm đều có bà cô Tổ của dòng họ mình. Xưa kia bà cô Tổ 4 đời đó chết trẻ. Bà cô Tổ sẽ độ trì cho con cháu trong dòng họ tu luyện ở cõi âm.


Ở cõi Trần ai biết, đến đay xin gặp bà cô Tổ dòng họ mình, đều gặp được. Bà sẽ độ trì cho gia đình dòng họ trong cuộc sống hiện tại.


Người âm trong mỗi gia đình đều có người biết đủ các ngành nghề như cõi Trần. Con cháu cần giúp việc gì thì người âm có ngành nghề chuyên môn đó sẽ bày vẽ cách làm ăn. Không phải chỉ có một người âm phán bảo, hướng dẫn, mà nhiều người có khả năng nào thì sẽ giúp con cháu về khả năng đó.


Cách giúp của người âm cụ thể như sau: một vong nói với bố: Ví dụ ngày mai bố đi nằm viện. Bố cầu xin con hoặc mẹ theo giúp để bác sĩ chữa chóng khỏi và phục vụ tận tình. Con sẽ đến gặp người âm là người nhà đi theo bác sĩ, yêu cầu giúp đỡ. Người âm đó tác động vô hình để bác sĩ đó tận tình giúp đỡ. Đó là cách làm việc, quan hệ của người âm với nhau để giúp đỡ người Trần khi họ yêu cầu.


Chỉ có một bà cô Tổ tứ đại, còn 3 đời về sau gọi Ông cậu, Bà cô (chết trẻ).


Đất có Thổ công, sông có Hà bá. Thổ công quản lý, linh hồn chết ở hầm hố, trấn đất. Hà bá quản lý vong chết ở sông nước.


Chết tai nạn giao thông là khổ lắm. Chết ở đâu, Thổ địa nhận xác ở đó. Sau 100 ngày linh hồn về với gia đình.


Đến ở đâu, để tìm người âm nhà mình, thì phải khẩn cầu Thổ địa, Thần linh ở đó để giúp đỡ, cho gặp.


Tại sao có nhà trùng tang? Vì mời thầy cúng, thầy pháp đến yểm bùa chú, cúng trừ tà ma. Thầy thấy mệnh người chết lớn hơn Thầy, nên Thầy yểm, ảnh hưởng con cháu, chết trùng tang!


Trẻ chết non nhiều, không phải là vô phúc đâu, vì “chết trẻ, khỏe ma”. Những vong trẻ tu luyện hoàn thiện, chưa muốn đi đầu thai mà muốn về với gia đình thì phải làm phép về gia đình như đăng ký hộ khẩu ở cõi Trần vậy.
E. Giáo dục tâm đức việc học hành của con cháuCon cháu học chỉ mới lý thuyết thôi. Quan trọng là hành, là lao động. Bố mẹ không rèn lao động từ việc nhỏ trong gia đình như lau nhà, quét nhà, nấu cơm, rửa bát là không tốt, là tai họa đó.


Một vong nói với bố là người khai thác đá quý như sau: “Bố lợi dụng sơ hở của Nhà nước để khai thác, làm lợi cho cá nhân mình. Đó là tham nhũng. Làm như thế người âm nhà mình không độ cho bố đâu, làm ác không có kết quả. Chống tham nhũng là phải chống từ mỗi gia đình ngay từ lúc bé. Ông bà, cha mẹ phải có tâm đức. Ngay từ bào thai, nó đã tiếp nhận các hành động và các suy nghĩ, tư tưởng tốt xấu của bố mẹ, ông bà, những người thân trong gia đình. Tham nhũng có nguồn gốc sâu xa từ gia đình, từ lúc còn là bào thai. Hiện nay có nhiều gia đình lo việc cho con ăn học, đi học nước ngoài, tốn mấy cũng lo. Cha mẹ lo mọi việc trong gia đình, còn con thì không làm gì cả. Của ngon vật lạ cũng giành tất cả cho con. Vô tình tạo cho nó thói ăn tham từ bé, nó chẳng biết mời, biết nhường cho ông bà, bố mẹ. Lớn lên ra xã hội nó vẫn quen thói ăn tham, thói ỷ lại vào người khác. Tham nhũng bắt nguồn từ đó.”.


Gieo quả nào ăn quả đó. Bố mẹ làm thế nào con sẽ trả quả đó. Kiếp trước tốt, nay được hưởng. Nay làm điều xấu, kiếp sau sẽ khốn nạn. Nhìn cách sống thiện hay ác hôm nay sẽ đoán biết kiếp sau khốn nạn hay hạnh phúc. Vậy trước mắt, dù thế nào, đau khổ hay hạnh phúc cũng phải lo rèn cái tâm đức, lo làm điều thiện, thương người, giúp đỡ những người khó khăn, nhờ vả đến mình.


Vong người con nói với bố: “Bố phá rừng khai thác đá quý mà bố ăn tất nên phải nạn. Tiền lãi bố phải chia ba phần: 1 phần cúng tổ tiên, ông bà, 1 phần cúng chúa Thượng ngàn, cúng đền chùa để tạ ơn thì mới tồn tại và phát triển. Hoặc như khi Nhà nước trồng cây gây rừng nơi đã bị phá hủy thì bố phải ủng hộ tiền cho việc trồng đó. Nên nhớ “một lộc Thánh bằng một gánh lộc Trần”. Ai làm ăn kinh tế phải chú ý chia lãi 3 phần như trên. Rốt cuộc là 3 phần tiền đó cũng là của mình tiêu dùng cả. Nhưng đó là biểu hiện cái Tâm nhớ ơn Thần linh, Tổ tiên ông bà đã độ cho mình. Đó là người Trần kết hợp với phần âm. Thực tế là như vậy. Không hiểu, con cháu không khá lên được.


Không nên mắng trẻ con hay nghịch. Con trai, con gái nghịch là tốt. Nghịch để phát triển sức khỏe và tư duy. Nhưng phải giáo dục, hướng nó biết lao động những việc nhỏ trong gia đình. Bố mẹ không bao biện, nuông chiều con, làm thay mọi thứ cho con.


Con trai, con gái bắt đầu yêu, mẹ phải sâu sát con gái, bố sâu sát con trai, tâm tình như bạn, không nên ngăn chặn. Yêu là học, học mà yêu. Hướng dẫn con cái biết yêu, có lý tưởng. Nếu ngăn cấm, nó sẽ yêu trộm, nói dối bố mẹ, rồi vụng trộm, làm việc xấu. Phải tạo cho chúng nó gặp nhau, trao đổi tâm tình công khai, chính đáng. Tại cha mẹ không biết cách giáo dục mà làm cho con hư!


Hằng ngày có quà bánh, món ăn ngon, nên dạy con: Phần này cho ông bà, phần này của bố mẹ, phần này của con. Phải giáo dục cụ thể như vậy mà rèn cái tâm, cái đức cho con cái.


Phải hiểu từ con cái: Con là đứa ngoan. Cái là đứa bất hiếu, ngỗ nghịch. Trong con có cái, trong cái có con. Con vừa có cái hư cái xấu, vừa có nhiều cái ngoan. Cha mẹ phải biết rõ mà giáo dục con.


(Nhân người âm giải thích từ con cái, tôi xin nói bổ sung về từ Con người. Con là thú vật, do bản năng sinh tồn mà ăn thịt lẫn nhau; tham ăn; ăn thịt nhau là bản năng thú vật. Người là động vật, đã tiến hóa, đi 2 chân, có 2 tay, lao động, có bộ óc phát triển mà con vật không có, có ngôn ngữ, biết dùng lửa … Người là có trí tuệ, là tinh thần tập thể, biết yêu thương, có tâm thiện “nhân chi sơ, tánh bản thiện”. Trong ta, vừa có cái con, vừa có cái là người. Ai biết tu tâm thì bản chất người mạnh hơn, nhiều hơn. Ai không chịu tu tâm thì bản năng thú vật ngự trị trong anh ta nhiều hơn. M.Chánh).


Phải dạy con cái khi ăn nhớ mời cả người chết người sống. Người chết 4 đời, - nhất là người chết trẻ, đều về với gia đình. Ai nhớ đến họ, nhắc đến họ, cầu nguyện họ, thì họ độ cho. Người Trần dạy: “Uống nước nhớ nguồn” là phải làm từ việc nhỏ hàng ngày trong bữa ăn như thế đấy.


Một vong là con anh Bá, nhắc chị dâu có mặt ở đó như sau:
“Con dâu không được đem chuyện nhà chồng ra bàn tán, mách phía nhà mẹ đẻ mình, nhất là chuyện ấy không đúng sự thật. Thế là phạm Luật ở âm nhà chồng mình. Chị phạm khuyết điểm đó nên em phạt, nên chị đau bụng mãi mà không khỏi, có đúng không?”.


Người chị dâu nói: “Đúng.”


Bây giờ chị biết khuyết điểm thì sẽ khỏi. Chị xem đã khỏi chưa? Người chị dâu sờ bụng, nắn bụng một lúc rồi vui vẻ nói: Khỏi rồi! Vong người em trai nói tiếp: “Chị còn le te mách lẻo nữa thì sẽ đau bụng trở lại đấy”.


* Trước đây có luật ông bà, cha mẹ làm ác, khi còn sống, trả không hết nghiệp thì con cháu phải gánh chịu. Từ nay – bắt đầu từ 2002, ai làm ác nấy chịu, con cháu không phải trả nghiệp quả nữa. Thời thế cõi âm thay đổi. Ai làm nấy chịu!.


* Một vong chết trẻ nói với bố: “Bố than phiền con trai đi học nước ngoài mà không có đủ tiền cho con … Bố đang làm Công ty đá quý … Người con nói: “Con sẽ độ cho bố 10 ngày nữa sẽ có 2 người lạ mang đá quý đến, hàng thật chứ không phải rởm đâu. Bố bán có tiền lo cho anh con đi học nước ngoài. Từ nay đến Tết bố cần xin bao nhiêu triệu?”


Bố xin có độ 50 – 70 triệu.


Con độ cho bố có lãi 80 triệu. Được chưa? Nếu không đúng như vậy, sau Tết, Bố không cần gặp con nữa.


Người Trần thường đi bà Chúa Kho, đi đền mẫu cầu xin đủ thứ. Hiểu sai rồi! Các vị Thánh cũng có nghĩa vụ với gia đình họ theo luật cõi âm. Không ai chứng cho mình và giúp cho mình đâu. Phúc lộc tại tâm. Phúc lộc tại gia. Không đi cầu xin bà Chúa Kho nào cả. Không xin cành vàng lá ngọc nào cả. Chỉ có người âm trong gia đình mình, dòng họ mình mới độ cho gia đình mình thôi. Luật Thiên đình đấy! Tâm của mình đối với tổ tiên ông bà dòng họ nhà mình mà không có, không tưởng nghĩ đến, nhất là vong chết trẻ, thì đi tìm ở đâu mà linh ứng được? Mỗi gia đình đều có bà Cô tổ tứ đại. Vì chết trẻ, được tu luyện lâu nên nhiều quyền năng, thiêng lắm, nên tìm gặp Bà.



F. Bệnh tật, chữa bệnh bằng nhân điện, cảm xạ học

Đau ốm, bệnh tật có 2 nguyên nhân sâu xa: một là do cơ thể suy yếu, môi trường xấu, thời tiết bất thường mà vi khuẩn, vi trùng làm điều ác, trộm cắp, vi phạm pháp luật hoặc vi phạm luật âm trong gia đình mà không biết, đã bị người âm phạt, cảnh cáo. Phải chịu cầu khấn người âm tha thứ cho thì mới khỏi, như trường hợp cô dâu nhà anh Bá nói trên. Còn bệnh do vi trùng thì phải đi bệnh viện, phải có bác sĩ khám điều trị.


Chữa bệnh phải chuẩn đoán đúng nơi có bệnh. Nơi đó các tế bào bị hao hụt năng lượng; độc tố, tà khí ở đó mạnh, dương khí suy. Vậy trước hết phải rút tà khí ra sau đó mới tiếp năng lượng. Chữa bằng thuốc hay năng lượng cũng phải đúng quy tắc đó.


Chữa bệnh theo y học năng lượng rất tố (người âm trả lời câu hỏi của Giáo sư Lê Trọng Khánh). Làm sao để phát triển y học năng lượng? Năng lượng là vô hình. Năng lượng là linh hồn là Tâm linh. Y học năng lượng có người âm hướng dẫn thì mới tốt.


Cơ thể ví như xơ mướp, năng lượng có thể thâm nhập, xuyên qua. Thâm nhập đều khắp thì khỏe mạnh và tồn tại.


Trong khi chữa bệnh bằng y học năng lượng, phải biết kết hợp các nhà ngoại cảm với nhau để hiểu nhà cửa, đất đai, mồ mả của bệnh nhân.


Vì nguyên nhân hậu quả là do vi trùng hoặc vi phạm phần âm. Hiểu rõ nguyên nhân rồi thì cần phải biết bệnh ở chỗ nào, cơ quan, tạng phủ nào, mức độ thì mới chữa tốt. Không phát khí, truyền khí lung tung. Đầu tiên là rút khí độc ở tế bào, cơ quan bị bệnh. Rút khí phải làm chính xác, nhanh, người khác dẫm phải là mắc bệnh. Người ta thường nói: “Trời sinh, đất dưỡng”. Trời sinh bệnh thì trả lại bệnh cho không trung; tan hòa theo không khí. Sau đó mới tiếp năng lượng vào ổ bệnh. Có một số nhà ngoại cảm, chữa bệnh bằng năng lượng mà không hiểu rõ nguyên tắc này, đã làm không đúng, nên bệnh tạm thời khỏi, rồi đau trở lại, vì chưa trục hết tà khí ra.


Trong chữa bệnh y học năng lượng có 2 loại nhà ngoại cảm:


I. Những người khổ luyện thành tài: Là người Trần tự học, tự tu luyện kiên trì, gian khổ thành tài. Loại này khi đạt kết quả thì thường xuất hiện cái Tôi, nảy sinh lòng ham muốn danh lợi … Vì vậy, tâm họ không kiên định, một thời gian thì khả năng suy kém hoặc vì thời gian tuổi tác.


II. Loại ngoại cảm Tâm linh: thì không có cái tôi, họ không học hành, không khổ luyện mà Trời cho cái thần nhãn, có nhĩ thông. Khi làm việc họ thư giãn, vô thức thì người âm giáng độ, giảng dạy, chữa bệnh … Cấp nào có cho Thầy cấp đó, cao thấp khác nhau, như thầy dạy cấp I, cấp II, cấp III vậy.


Các phương pháp dưỡng sinh ở Trần chỉ thích ứng một thời gian. Cái chính là rèn luyện cái tâm sáng, mới cân bằng trạng thái, mới khỏe mạnh.


Năng lượng là phần tối, phần sáng, có phần thô, có phần tinh, có phần thiện và phần ác. Phần xác vật chất thu nhận năng lượng bên ngoài vào. Còn linh hồn thì lọc cặn bã của năng lượng. Khi Tâm ác, tâm bất chính, tâm suy thì linh hồn không lọc cặn bã của năng lượng bên ngoài vào cơ thể nên phát sinh bệnh về thần kinh, Stress bệnh thuộc về Tâm linh. Tâm không trong sáng thì linh hồn không thanh lọc trược khí, tà khí được.


Cách chữa bệnh Tâm linh: Trước hết là rèn cái Tâm, cái Đức (từ trong gia đình ra ngoài xã hội) để linh hồn lọc được các tà khí, đọc khí trong năng lượng bên ngoài lọt vào cơ thể. Sau đó cầu người âm nhà mình giúp tác động năng lượng vào chỗ đau thì khỏi. Mỗi gia đình có 4 đời người âm theo dõi giúp đỡ trên các mặt kể cả chữa bệnh, mà ta không biết. Người Trần kết hợp với người âm thì làm gì cũng tốt, cũng thuận lợi. Luật cõi Trời là khi người âm giúp người Trần thì phải tôn trọng pháp luật người Trần. Còn khi người Trần nhờ người âm thì phải làm đúng luật cõi âm.


Đi tìm mộ bằng cảm xạ học, bằng trứng đũa … thì phải khấn người âm nhà có mọ làm đúng luật cõi âm.


Đứng trước mộ hỏi: - Vong ở đây phải tên là …. Tôi giúp gia đình ông (bà) đây. Xin độ cho con lắc … (hoặc cho trứng đũa trả lời: phải, không, đúng, sai …).


Cách chữa viêm phế quản, hen suyễn (người nhà bác Hà), người âm trong gia đình hướng dẫn như sau:
“Hai lá bỏng. Sau đứng mặt quay hướng Đông, chiều đứng quay mặt hướng Tây mà hái. Khi hái khẩn người âm độ trì xin chữa hen, ho, viêm phế quản … cho người bệnh là … Hít hơi dài, nín hơi, hái lá (nam 7 lá, nữ 9 lá). Rửa sạch, nhai nuốt. Nhai liền mấy hôm thì khỏi. Lâu, mau, tùy bệnh mới hay mãn tính.


Chữa đau dạ dày (người nhà anh Bá).


Hái một nắm lá chè xanh sạch (không phun thuốc hóa học) đặt vào đĩa để lên bàn thờ. Khấn xin người âm nhà mình độ để chữa bệnh dạ dày.


Sau đó đem chè đun nước đủ 1 cốc, uống buổi sáng, uống nóng. Sau 10 – 15 phút mới ăn sáng. Uống liền 1 tháng, 2 tháng thì khỏi.
G. Thông tin tâm linh cho người Trần


Vong người con nói với mẹ:
- Bướm bay vào nhà là con xua vào để mẹ vui, mẹ đỡ buồn mẹ có biết không?
- Bướm đen, không có chấm trắng đen, bay vào nhà, bay trước mặt mình là báo trước tai nạn sẽ xảy ra, trước 1 ngày. Hôm sau không nên đi đâu cả.
- Hễ bướm vào nhà là có vong về đấy.
- Đang khỏe mạnh mà gà hoặc chim sa – lăn quay trước mặt là báo trước có tai nạn.
- Chó leo lên ghế ngủ là điềm báo trước có người lừa nhà mình.
- Xin độ cho làm việc gì thì tâm niệm khấn người âm nhà mình (bà cô Tổ, ông bà, con chết trẻ) độ giúp. Xin xong, thấy thoải mái thì làm; hễ đau đầu thì thôi.
- Thế kỷ XXI là thế kỷ Tâm linh, tức là người Trần đã biết người âm 1 đời về với gia đình, là thời kỳ người Trần kết hợp với người âm làm nhiều việc – gọi là thần kỳ, như chữa AID … Việt Nam giác ngộ về tâm linh Việt Nam làm nhiều thần kỳ, thế giới nể phục.
- Thế kỷ Tâm linh là thế kỷ chú trọng giáo dục cái tâm. Làm gì cũng phải có tâm đức là hàng đầu. Người Trần làm ăn gian dối, thất đức sẽ nhận hậu quả xấu.
-Từ năm 2000 thầy pháp dùng bùa chú không còn có tác dụng nữa. Không đốt vàng mã, không làm hương hóa học, không thờ cúng rườm rà, linh đình. Không mời thầy đặt bát hương bàn thờ.


Bàn thờ nên đặt theo hướng cửa chính của nhà ở, quay mặt ra cửa chính, đặt cao thấp là tự người nhà mình làm cho hợp với nhà (nhỏ, hẹp) và thuận tiện, đặt bàn thờ quá cao, ngã thì nguy lắm! Mọi việc đều do Tâm. Khi không có Tâm, khi đã không nghĩ đến người đã chết thì mọi hình thức cúng bái, mâm cỗ đều vô ích vì có ai chứng, ai độ cho đâu.


Từ năm 2002, ai làm phúc nấy hưởng, ai gây ác thì nhận tai họa. Con cháu không phải trả nghiệp cho ông bà, bố mẹ như trước.


Ở cõi thiên có nhiều máy phát tâm linh – có nhiều tần số khác nhau, người cõi Trần nhận kênh phát nào là tùy mức độ cái Tâm của người đó. Và người Trần thuộc 4 đời nhà mình cũng phát thông tin để độ cho con cháu.


Các nhà cảm xạ học dùng con lắc làm việc nên nhớ điều này, người nhờ mình giúp việc gì, như tìm mộ, chữa bệnh … đều có người âm nhà họ đi theo, nếu phần âm phù trợ nhà cảm xạ học mà thấp hơn người kia thì họ gạt đi nên nói không đúng, con lắc chỉ, hoặc trả lời không chính xác. Người Trần quan hệ, nói chuyện, làm việc với nhau đều có liên quan đến phần âm hai bên. Người Trần dấu với nhau được, nhưng không dấu được người âm. Mới nghĩ trong tâm (não) thì người âm đã nhận biết rồi. Có người tò mò muốn đến đây hỏi thử, cô biết cô không nói đâu! Có người phát khí công để thử, chỉ hao khí và người âm theo người đó bị cô quở phạt.


Người có Tâm linh, hiểu tâm linh là người giao tiếp với Tâm linh, chứ không phải đọc qua sách vở. Sách vở người Trần viết sai, không đúng về cõi giới Tâm linh. Mặt khác, qua nhiều thời gian ở cõi tâm linh cũng có những thay đổi như cõi Trần vậy. Nên ai đã nghe người âm nói trước đây thì bây giờ cũng khác rồi.


Chồng hay vợ đã chết trước, vẫn độ cho người kia đi bước nữa, chứ không khắt khe như người trần đã nói. Không đúng đâu!


Từ gia đình, cơ quan đến nhà nước nếu biết, cần đến người âm giúp chỉ dẫn trên mọi lĩnh vực thì sẽ có nhiều lợi ích.


Khi “cô Thiên đình” và người âm làm việc ở đây, thì môi trường xung quanh là năng lượng thanh sạch. Người ngồi nghe, tiếp nhận năng lượng, sạch sẽ thanh tâm, khỏe mạnh.


Cuộc đời người Trần nên phân chia 3 giai đoạn sau: 25 năm đầu là cho học hành, thu hoạch kiến thức, rèn luyện chuyên môn – 25 năm thứ hai, xây dựng gia đình, làm việc cho xã hội, đất nước – 25 năm thứ 3, chú ý đến cái Tâm, rèn tâm đức, làm điều thiện, hoạt động các công tác, tổ chức từ thiện, thì tâm được thanh thản, vui vẻ, khỏe mạnh. Từ 75 tuổi trở lên càng chú ý nhiều hơn việc làm từ thiện thì sẽ khỏe mạnh và chết an bình.


Con cháu biết hỏi người âm nhà mình thì họ sẽ hướng dẫn, định hướng việc làm ăn, kinh tế khá hơn.


Nhà nào làm động mồ mả, thì cô hướng dẫn làm lễ tạ mộ trong 4 – 5 phút là xong, là hóa giải được.


Trong 1 ngày, mỗi người có 15 phút gọi là “hâm hâm”. Đó là lúc người âm nhập mà người Trần không biết. Có 2 lý do: một là độ, giúp một vấn đề gì đó. Hai là trừng phạt vì phạm âm hay phạm đạo đức. Xưa kia, tướng ra trận là chọn ngày để người âm nhập độ.


Việt Nam hiện nay có nhiều lĩnh vực làm ăn ra tiền mà không biết đầu tư vào. Có người âm hướng dẫn thì làm ăn được. “Âm phù, dương trợ” thì nên mà.


Người âm về nhà. Khi cả nhà đi ngủ, người âm, bay là là ở trên bố mẹ, con cháu; khi thời tiết xấu thì cản khí độc … mà người Trần không biết đấy thôi.


Con cháu có chồng, theo gia đình bên chồng, phúc hay họa của nhà chồng, con dâu đều gánh chịu. Không nên đổ tội là do con dâu. Nếu sai, không đúng luật thiên đình. Đó là nói oan cho con dâu, sẽ bị tội khẩu nghiệp đấy.


Trong cuộc sống, không được nói dối, nói điều xấu chưa có đủ, để đánh lừa người khác, như “tôi bị ốm, không đi họp” hoặc “xe tôi hỏng” nên đến trễ, thực tế không có như vậy. Hoặc bố mẹ mắng con: “Đồ ngu. Đồ điên. Đồ đần …” Người Trần tưởng đó là chuyện bình thường, nhưng đó là khẩu hiệu, sẽ có ngày, có lúc, diễn ra đúng điều mình vô tình đã nói. Người xưa đã dạy: “Đó là nói gở”. Vậy không được nói gở!.


Khi chưa soi, tức là chưa mời hết người âm 4 đời nhà mình về, mà chỉ một mình con nói chuyện với gia đình, thì độ chính xác chỉ trong thời gian 10 ngày thôi. Sau cần, thì đến gặp, nói lại.


Một vong con trai nói với bố: Khi bố làm hộ chiếu đi nước ngoài, con cũng đi theo làm “hộ chiếu” kiểu của người âm. Khi lên máy bay thì con đi nhanh hơn. Con đi bình thường 1 phút là 1752 km – chạy và bay thì càng nhanh hơn. Bố phải nói bà con mình làm ăn ở nước ngoài phải gửi tiền về nước, ủng hộ các quỹ từ thiện, như Cô nhi – viện, quỹ người khuyết tật, quỹ chống chất độc màu da cam … thì người âm mới độ cho làm ăn phát đạt lâu dài.


Một vong nói với người anh: “Tại sao anh thích đi học thể dục thể thao, về môn thể hình? Người anh – lùn thấp thế kia, tập thể hình, eo ôi, buồn cười lắm (xung quanh cùng cười). Bây giờ anh nghe em – bố động viên anh đi bộ đội, nếu làm sĩ quan thì tốt, nếu không khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, em sẽ độ cho anh đi học nghề thích hợp, có tương lai. Rèn 2 -3 năm trong quân ngũ là tuyệt vời đấy, sẽ chững chạc, suy nghĩ tốt hơn là anh bây giờ. Đi bộ đội là đã được người âm dòng họ nhà mình chứng kiến anh có công đi bảo vệ Tổ quốc. Phần âm quan tâm vấn đề này lắm mà người TRần không hiểu, không biết đâu. Phải cho con cháu nhà mình vào bộ đội, sau đó mới học nghề làm ăn thì tốt hơn.


Một vong là con, nói với bố mẹ: Tiền kiếp bố là bác sĩ. Hiện nay bố lại làm hành chính nghiệp vụ. Vì vậy bố phấn đấu mãi cũng không lên được. Bố đang phạm tội báo cáo láo. Chưa hoàn thành kế hoạch mà báo cáo đã hoàn thành và xin tiền thưởng. Còn mẹ làm bên giáo dục, mẹ nâng điểm cho đứa dốt được học. Ai cũng làm gian dối như thế làm sao đào tạo nhân tài cho đất nước ….


Một vong khác là con nói với bố mẹ: Tại sao bố lấy sản phẩm làm ở nhà đem nhập vào sản phẩm của Xí nghiệp quốc phòng? Sản phẩm kém chất lượng làm mất uy tín của Xí nghiệp quốc phòng là bố có tội đấy. Bố có 4 tội, bố có biết không? Con kể bố nghe: một là uống rượu, hai là hút thuốc lá, ba là đi hát karaoke, bốn là lố bịch. Mẹ ốm nằm một mình ở nhà, bố không chăm sóc mẹ mà còn đi theo gái, hát karaoke … Bố nói “Bố nhận khuyết điểm, bố sẽ sửa chữa. Bố hỏi con tại sao mấy năm nay nhà mình làm ăn kém quá, con có thể giúp bố được không?


Vong người con nói: Nhà mình có xương cốt người chết. Khi lấy đổ nền có lẫn xương cốt nên trong nhà có tà ma từ ngoài đưa vào. Khi dọn về ở, con đã báo tin: Bố làm rơi vỡ cốc nước, bố có nhớ không (Bố: có). Buổi chiều mẹ nấu cơm, tay gạt cái bát trên bếp, rơi mẻ 1 miếng, có đúng không? (Mẹ: đúng). Hôm sau, thanh giường bé để ở trên, lại để ở giữa, nên nằm bị sập, có đúng không? (bố mẹ: đúng). Con đã báo trước mà bố mẹ không biết.


Một vong khác nói với bố mẹ: Cách đây 18 năm, 4 tháng, 12 ngày, người âm nhà mình nhập vào chị con, báo cho – nên đặt bàn thờ ông bà; bố mẹ không nghe, cho chị bị tâm thần, đưa đi bệnh viện Bạch Mai. Uống thuốc Tây nhiều quá chị bệnh tâm thần thật; đến nay gần 20 năm vẫn chưa khỏi … Bố mẹ hỏi: “Bây giờ chữa cho chị con bằng cách nào?”.


Phải lên Thái Nguyên – như cô làm việc, thì có thể chữa được …


Có người hỏi: Soi là làm như thế nào?


Được hướng dẫn như sau: cả gia đình gồm bố mẹ và các con đến gặp Cô Thiên đình, xin gặp được người âm trong gia đình mình từ 4 đời. Có cho mời về để con cháu cả nhà gặp nhau. Rồi mời các cụ, ông bà về với gia đình. Bà Cô Tổ là người cao nhất trong dòng họ. Ta cầu xin gì, Bà sẽ cho người có khả năng công việc đó, độ trì cho con cháu. Không soi, chỉ gặp một hoặc hai, ba người thì việc giúp đỡ theo yêu cầu của con cháu có hạn chế.


Về sự cố - ở 1 đoạn đào sông Tô Lịch:


Ở đây bị ma ngoài yểm vào. Có người âm giữ, người Trần có cúng, tế lễ, làm theo sách hướng dẫn của người Trần, không đúng, không được đâu. Phải người âm cúng, người âm lôi vong giữ ở đó hỏi thì giải quyết được xong. Cô Thiên đình gọi Thổ công hỏi, rồi giải tà mới xong. Các cơ quan, Xí nghiệp, các nơi khác có phần âm giữ, nếu quấy phá cũng phải làm theo Cô Thiên đình hướng dẫn thì hóa giải được. Đâu cũng có Thổ công, Thần linh quản lý, phải hỏi họ mới biết.


Sáng 23 tháng Chạp, Táo quân về Thiên đình báo cáo, đều đến gặp.


Về cổ tư khắc trên bia đá ở Sapa: Giáo sư sử học Lê Trọng Khánh nghiên cứu chữ cổ trên bia đá ở Sapa đã 42 năm mà chưa đọc, chưa hiểu nghĩa các chữ cổ đó. Qua bà cô Tổ và vong người con trai của Giáo sư chết trẻ - đã giúp giáo sư đọc và hiểu nghĩa chữ cổ đó.


Tôi chỉ ghi lại đoạn này để các nhà ngôn ngữ học tham khảo:


Vong người con trai giáo sư Khánh nói: Bà cô Tổ bảo con nói với bố: “Hễ có sự sống là có ngôn ngữ, chữ viết. Không phải có từ thời Hùng Vương, mà có từ thời trước nữa. Xa lắm, lâu lắm. Lúc đó người âm hướng dẫn viết hoàn chỉnh. Trái đất bị tai họa đảo lộn, lộn đi, lộn lại nhiều lần. Tiếng Việt đã có nhiều dạng, không chỉ như thế này (chữ cổ Sâp). Mấy chục dân tộc có bấy nhiêu thứ tiếng và chữ viết. Qua biến cố, trái đất đảo lộn, chết hàng loạt, chỉ có một nhóm dân tộc ít người trên núi cao sống sót rồi tồn tại phát triển như ngày nay. Lúc người âm hướng dẫn người còn sống sót nghiên cứu tìm lại chữ viết. Như Ai Cập mất tiếng, mất chữ trong thời kỳ biến cố của trái đất. Sau 3000 năm mới được người âm dìu dắt tìm trở lại chữ viết. Người Trần nghiên cứu tìm thấy đến đâu thì chỉ nói ở mốc lịch sử lúc ấy thôi. Ví dụ có sự đảo lộn của trái đất người Việt Nam chết cả, chỉ còn một số ở núi cao. Hàng nghìn năm sau họ khai quật thấy có bia đá khắc chữ Hán, chữ Nôm, chữ Quốc ngữ thì họ lại cho đó là chữ cổ của người Việt xa xưa khi dựng nước ….


Muốn đọc chữ viết cổ phải nhờ người âm tìm người âm xưa kia đã sáng tạo hoặc giỏi về ngôn ngữ đó, để đọc và giải nghĩa thì mới chính xác.


*******


Nhiều điều ghi chép trên là nội dung của các gia đình nói chuyện với người đã qua đời thuộc dòng họ 4 đời của nhà mình.


Thời gian tôi dự nghe từ 12/10 đến 19/11/2002. Tôi ghi chép theo mục đích nghiên cứu riêng của tôi. Với các nhà nghiên cứu khác sẽ ghi chép nội dung khác hơn tôi. Vì vậy tôi mong có nhiều nhà nghiên cứu đến đây, theo dõi ghi chép để có thể giới thiệu với bạn đọc nhiều khía cạnh tìm hiểu khác nhau, phong phú hơn.


Bà thầy Tâm linh của cô Thanh Hải có nói sẽ trao đổi với các nhà khoa học về thế giới tâm linh. Các nhà khoa học nêu câu hỏi, Bà sẽ trả lời và cùng nhau trao đổi nữa.


Các nhà khoa học muốn tham dự buổi trao đổi đó phải làm 2 việc sau:


1.Phải dự nghe 3 buổi nói chuyện của các gia đình với người đã quá cố của gia đình họ.
2.Nếu từ 5 – 10 câu hỏi (nhiều hơn càng tốt) về thế giới tâm linh, về “Cõi giới vô hình”. Gửi về Văn phòng Liên hiệp Khoa học UIA, số 1 Đông Tác (chợ Kim Liên)./.

0 nhận xét :

Ghi chú cho mẫu nhận xét:
- [img] ..link..[/img].
- [youtube] ...link...[/youtube].
- [nct]...link...[/nct].

:) :( :)) :(( =))

Recent Posts