Home
»
Posts filed under
Vườn thơ
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vườn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vườn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Cu Lì bẩn lắm
Cu Lì bẩn lắm
Chẳng tắm bao giờ
Quần áo nhớp nhơ
Mặt mày lem luốc
Chân không đi guốc
Nghịch đất suốt ngày
Bôi mũi ra tay
Chẳng ai yêu cả
Một mình buồn quá
Thơ thẩn đi chơi
Ra góc vườn ngồi
Thiu thiu ngủ gật
Cả nhà quên mất
Chẳng ai gọi Lì
Có con chim ri
Đi tha hạt cải
Chẳng may đánh vãi
Rơi khắp người Lì
Lì chẳng biết gì
Ba hôm cải mọc
Lì bỗng thấy ngứa
Chẳng hiểu vì sao
Một tuần lễ sau
Cải lên xanh tốt
2,3 cái lá
Cũng đủ bữa xào
Vườn cải nhà nào
Biết đi thế nhỉ?
Tức thì lũ trẻ
Xúm xít chạy quanh
Đứa thì sờ cổ
Đứa thì sờ chân
Cu Lì xấu hổ
Chạy trốn bờ tre
Gà mái le te
Gọi đàn con nhỏ
Bới đất tìm sâu
Lì bị bữa đau
Vùng lên mà chạy
Vừa hay lúc ấy
Mẹ gọi: "Lì ơi
Mười một hôm rồi
Con đi đâu thế?"
Lì nghe tiếng mẹ
Chạy vội về nhà
Mẹ không nhận ra
Hỏi rằng gì đấy
Con Lì đây ạ
Mẹ Lì lạ quá
Rẽ lá cải ra
Ồ đúng con ta
Đã thành vườn cải
Cu Lì sợ hãi
Mẹ chữa cho con
Khỏi thành cái vườn
Kẻo con xấu hổ
Mẹ Lì liền dỗ
Tắm thì khỏi ngay
Rồi mẹ cầm tay
Dắt vào buồng tắm
Trời tuy rét lắm
Nhưng Lì không rên
Lì cứ ngồi yên
Để cho kỳ cọ
Từ đầu đến cổ
Mặt mũi gáy tai
Lưng bụng chân tay
Không đâu còn ghét.
Từ đấy Lì biết
Đòi tắm rửa luôn
Lì sợ thành vườn
Eo ôi xấu lắm !!!
* P.S: Tặng Cò con yêu quý của mẹ!
Khi bầu trời tím đến tận cùng đêm
Những vì sao sáng đến tận cùng đêm khi em 18 tuổi
Trang sách Pautopxki giấu ánh mắt thật hiền
Ngọn nến lung linh cạn mình để cháy
Có thể nào là cuộc sống của em?
Anh chúc gì cho em ngày em 18 tuổi?
Bản xônat quê hương mang khát vọng dâng triều
Những bông tuyết tan dần trong lòng bàn tay ấm nóng
Hay bông hồng vàng... Những mảnh bụi tình yêu?
Cho em khóc cùng Đanhi niềm vui 18 tuổi
Lẵng quả thông thơm ước mộng êm đềm
Cho em mở những lá thư phập phồng hy vọng
Để trao đi một tấm lòng và nhận lại một trái tim
Cuộc sống sẽ là gì sau trang sách của em?
Nghe bàng hoàng sóng xô ngày biển động
Nghe rừng thu xao xác lá muôn chiều
Bao nỗi đau đi quá mới cháy thành hạnh phúc
Trăm niềm thương lắng lại một niềm yêu
Gửi lại Pautopxki nỗi buồn 18 tuổi
Nhật ký tuổi thơ khép lại...nhớ thương nhiều
Lật trang sách của một thời bão nổi
Em soi cuộc đời mình trong đáy mắt tình yêu
Anh chúc gì cho em
Trang sách Pautopxki giấu ánh mắt thật hiền
Ngọn nến lung linh cạn mình để cháy
Có thể nào là cuộc sống của em?
Anh chúc gì cho em ngày em 18 tuổi?
Bản xônat quê hương mang khát vọng dâng triều
Những bông tuyết tan dần trong lòng bàn tay ấm nóng
Hay bông hồng vàng... Những mảnh bụi tình yêu?
Cho em khóc cùng Đanhi niềm vui 18 tuổi
Lẵng quả thông thơm ước mộng êm đềm
Cho em mở những lá thư phập phồng hy vọng
Để trao đi một tấm lòng và nhận lại một trái tim
Cuộc sống sẽ là gì sau trang sách của em?
Nghe bàng hoàng sóng xô ngày biển động
Nghe rừng thu xao xác lá muôn chiều
Bao nỗi đau đi quá mới cháy thành hạnh phúc
Trăm niềm thương lắng lại một niềm yêu
Gửi lại Pautopxki nỗi buồn 18 tuổi
Nhật ký tuổi thơ khép lại...nhớ thương nhiều
Lật trang sách của một thời bão nổi
Em soi cuộc đời mình trong đáy mắt tình yêu
Anh chúc gì cho em
khi bầu trời tím
đến tận cùng đêm?
Ký ức
Lại bắt đầu vương trên mỗi bước đi
Hồ Thiền Quang đắm mình trong hoa sữa
Chút gió lạnh se se về gõ cửa
Cúc vẫn vàng như thuở ban sơ
Có ngày xưa để mới thấy bây giờ
Mình còn khuyết ở trong nhau nhiều lắm
Giữa đêm rằm trăng không sao tỏa sáng
Chỉ vì nguyệt thực thôi
Cũng như anh đã từng đến trong đời
Nhưng chúng mình không sao hạnh phúc
Bởi cuộc sống cứ như viên xúc xắc
Sáu mặt đời che lấp hết mặt yêu
Hoa sữa ơi dẫu muốn nói bao nhiêu
Xin cứ lặng thầm tỏa hương vậy nhé
Thu vốn bình yên nhưng tình yêu không thế
Xin ai đừng lơ đãng ở trong nhau...
Hồ Thiền Quang đắm mình trong hoa sữa
Chút gió lạnh se se về gõ cửa
Cúc vẫn vàng như thuở ban sơ
Có ngày xưa để mới thấy bây giờ
Mình còn khuyết ở trong nhau nhiều lắm
Giữa đêm rằm trăng không sao tỏa sáng
Chỉ vì nguyệt thực thôi
Cũng như anh đã từng đến trong đời
Nhưng chúng mình không sao hạnh phúc
Bởi cuộc sống cứ như viên xúc xắc
Sáu mặt đời che lấp hết mặt yêu
Hoa sữa ơi dẫu muốn nói bao nhiêu
Xin cứ lặng thầm tỏa hương vậy nhé
Thu vốn bình yên nhưng tình yêu không thế
Xin ai đừng lơ đãng ở trong nhau...
Trò chơi
Thôi thì qua một tình yêu
Nụ hôn nín lặng tóc chiều rưng rưng
Ta hữu hạn người khôn cùng
Ai xé kỷ niệm, ai tung nỗi buồn.
Thôi thì trả cỏ giận hờn
Bước chân thuở ấy giờ cô đơn rồi
Đi qua những cuộc đùa chơi
Thấy mình khờ khạo như thời mười lăm.
Gió là gió, trăng là trăng
Đã đành mắc tội, ăn năn cũng thừa
Thôi thì… đứt đoạn… ngày xưa…
Đoá hồng nguyên vẹn người vừa trao ai.
Tóc dài ôm lấy bờ vai
Tay mình ôm lấy hình ai bây giờ?
Thôi thì hết tuổi ngây thơ
Khi nào mới hết dại khờ tình ơi?
Nụ cười vương vãi trên môi
Mắt người liếc chéo làm rơi tóc chiều.
Thôi thì qua một tình yêu…
Nụ hôn nín lặng tóc chiều rưng rưng
Ta hữu hạn người khôn cùng
Ai xé kỷ niệm, ai tung nỗi buồn.
Thôi thì trả cỏ giận hờn
Bước chân thuở ấy giờ cô đơn rồi
Đi qua những cuộc đùa chơi
Thấy mình khờ khạo như thời mười lăm.
Gió là gió, trăng là trăng
Đã đành mắc tội, ăn năn cũng thừa
Thôi thì… đứt đoạn… ngày xưa…
Đoá hồng nguyên vẹn người vừa trao ai.
Tóc dài ôm lấy bờ vai
Tay mình ôm lấy hình ai bây giờ?
Thôi thì hết tuổi ngây thơ
Khi nào mới hết dại khờ tình ơi?
Nụ cười vương vãi trên môi
Mắt người liếc chéo làm rơi tóc chiều.
Thôi thì qua một tình yêu…
Phố xưa
Em có còn về lại phố xưa?
Nơi gặp gỡ, nơi mình quen biết cũ
Nơi yêu thương anh bắt đầu từ đó
Nơi em chẳng một lần rung động trái tim yêu.
Con phố ngày xưa đã đổi thay nhiều
Cây già cỗi, bởi tình anh già cỗi
Cô bé ngày xưa khiến lòng anh bối rối
Chẳng biết vô tình, hay có ý ngây ngô?
Phố bây giờ qua cái tuổi vô tư
Mỗi bước anh đi nặng lòng bao kỷ niệm
Em của ngày xưa vẫn nguyên trong hoài niệm
Bướng bỉnh ơi, anh đã đợi chờ!
Xin một lần em về lại phố xưa
Để anh biết em còn trong nỗi nhớ
Để nhủ lòng rằng anh không thể có
Dẫu trong mơ vẫn đợi bóng em về..
Nơi gặp gỡ, nơi mình quen biết cũ
Nơi yêu thương anh bắt đầu từ đó
Nơi em chẳng một lần rung động trái tim yêu.
Con phố ngày xưa đã đổi thay nhiều
Cây già cỗi, bởi tình anh già cỗi
Cô bé ngày xưa khiến lòng anh bối rối
Chẳng biết vô tình, hay có ý ngây ngô?
Phố bây giờ qua cái tuổi vô tư
Mỗi bước anh đi nặng lòng bao kỷ niệm
Em của ngày xưa vẫn nguyên trong hoài niệm
Bướng bỉnh ơi, anh đã đợi chờ!
Xin một lần em về lại phố xưa
Để anh biết em còn trong nỗi nhớ
Để nhủ lòng rằng anh không thể có
Dẫu trong mơ vẫn đợi bóng em về..
* P.S: ...Anh là anh của xót xa. Em là em của người ta mất rồi..!!!
Trường huyện
Học trò trường huyện ngày năm ấy
Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
Những buổi học về không có nón,
Đội đầu chung chiếc lá sen tơ.
Lá sen vương vấn hương sen ngát
Ấp ủ hai ta chút nhuỵ hờ
Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
Những buổi học về không có nón,
Đội đầu chung chiếc lá sen tơ.
Lá sen vương vấn hương sen ngát
Ấp ủ hai ta chút nhuỵ hờ
Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
Theo về tận cửa mới tan mơ.
Em đi phố huyện tiêu điều lắm
Theo về tận cửa mới tan mơ.
Em đi phố huyện tiêu điều lắm
Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
Mà đến bây giờ anh mới biết
Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.
Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.
Mùa thu tóc bím
Tình yêu đến từ một ngày không báo trước
Buổi chiều rơi và ta cầm lòng chẳng được
Một tiếng yêu
Giản đơn như tình yêu
Khởi sinh từ những điều bình dị
Chẳng tương tư, cũng chẳng cần mộng mị
Bất chợt một ngày chẳng thấy nhau
Thảng thốt
Có lẽ đã yêu
Chiều đổ liêu xiêu
Cô bé tóc bím có còn vô tư như trước ?
Ta mang về cho em một giấc mơ miền ngược
Ngày mai
Mong là sân nắng sẽ vàng hoa
Chẳng mấy chốc rồi sẽ chia xa
Những điều không thể rồi cũng sẽ là có thể
Chẳng biết em rồi có rơi lệ
Để ta xót xa ...
Rồi cũng sẽ qua
Chúng ta sẽ chẳng bao giờ chung lối
Dẫu cho cùng chung nguồn cội
Nhưng thế thôi ... cũng đã đủ lắm rồi !
Dẫu có xa xôi
Vẫn hoài nhớ một mùa thu tóc bím
Mùa trăng non ngọt lịm
Những ván caro trên giấy trắng ngổn ngang
Rồi mùa cũng đã sang
Ta chẳng còn nhiều thời gian được nữa
Bao nhiêu là lần lựa
Vẫn chưa trả nổi một buổi chiều em đánh rơi
Buồn đến tả tơi
Tóc bím mùa thu có bao giờ hiểu nổi ?
Thời gian trở thành có tội
Đánh cắp mất tôi
Buổi chiều rơi và ta cầm lòng chẳng được
Một tiếng yêu
Giản đơn như tình yêu
Khởi sinh từ những điều bình dị
Chẳng tương tư, cũng chẳng cần mộng mị
Bất chợt một ngày chẳng thấy nhau
Thảng thốt
Có lẽ đã yêu
Chiều đổ liêu xiêu
Cô bé tóc bím có còn vô tư như trước ?
Ta mang về cho em một giấc mơ miền ngược
Ngày mai
Mong là sân nắng sẽ vàng hoa
Chẳng mấy chốc rồi sẽ chia xa
Những điều không thể rồi cũng sẽ là có thể
Chẳng biết em rồi có rơi lệ
Để ta xót xa ...
Rồi cũng sẽ qua
Chúng ta sẽ chẳng bao giờ chung lối
Dẫu cho cùng chung nguồn cội
Nhưng thế thôi ... cũng đã đủ lắm rồi !
Dẫu có xa xôi
Vẫn hoài nhớ một mùa thu tóc bím
Mùa trăng non ngọt lịm
Những ván caro trên giấy trắng ngổn ngang
Rồi mùa cũng đã sang
Ta chẳng còn nhiều thời gian được nữa
Bao nhiêu là lần lựa
Vẫn chưa trả nổi một buổi chiều em đánh rơi
Buồn đến tả tơi
Tóc bím mùa thu có bao giờ hiểu nổi ?
Thời gian trở thành có tội
Đánh cắp mất tôi
Em không thể nói lời từ biệt...
Em không thể nói lời từ biệt
Như vung tay ném đá qua trời
Nơi ta đứng mùa thu ngơ ngác
Đám cúc hoa óng ả xanh ngời
Bài hát cũ con đường xưa anh hát
Gió giận nhau đi mãi không về
Đám lá nép vào nhau buồn xơ xác
Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê
Câu thơ rơi như lá vàng trên đất
Khẽ cuốn vào nhau theo gót gió la đà
Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc
Như đón em vào, lại đuổi em ra
Em không thể nói lời từ biệt
Giọt mưa thu rơi vỡ tan tành
Anh nhìn kìa muôn vàn chiếc lá
Chỉ run run lặng lẽ xa cành
Như vung tay ném đá qua trời
Nơi ta đứng mùa thu ngơ ngác
Đám cúc hoa óng ả xanh ngời
Bài hát cũ con đường xưa anh hát
Gió giận nhau đi mãi không về
Đám lá nép vào nhau buồn xơ xác
Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê
Câu thơ rơi như lá vàng trên đất
Khẽ cuốn vào nhau theo gót gió la đà
Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc
Như đón em vào, lại đuổi em ra
Em không thể nói lời từ biệt
Giọt mưa thu rơi vỡ tan tành
Anh nhìn kìa muôn vàn chiếc lá
Chỉ run run lặng lẽ xa cành
Tự khúc
Ừ thì khóc một dòng sông
Bỏ quên một mảnh trăng lồng trên đê
Cũ đi thì mới lại về
Đắm say đi, những hẹn thề chết theo
Hờn ghen gom được bao nhiêu
Cái lam lũ, cái nuông chiều đã xưa
Vòng ôm giờ cũng như thừa
Trái tim giờ đập mau thưa lần hồi
Em mang nặng tuổi hai mươi
Hồn nhiên không đủ trả người vô tâm
Gọi tên hàng vạn lỗi lầm
Ngọt trong gian dối cũng cầm bằng không
Chiều nay chuẩn bị cưới chồng
Sáng nay ngồi khóc dòng sông đã đầy...
Bỏ quên một mảnh trăng lồng trên đê
Cũ đi thì mới lại về
Đắm say đi, những hẹn thề chết theo
Hờn ghen gom được bao nhiêu
Cái lam lũ, cái nuông chiều đã xưa
Vòng ôm giờ cũng như thừa
Trái tim giờ đập mau thưa lần hồi
Em mang nặng tuổi hai mươi
Hồn nhiên không đủ trả người vô tâm
Gọi tên hàng vạn lỗi lầm
Ngọt trong gian dối cũng cầm bằng không
Chiều nay chuẩn bị cưới chồng
Sáng nay ngồi khóc dòng sông đã đầy...
Viết ở biển
Thôi đừng ra biển một mình
Lần nữa van xin anh đấy!
Biển cô đơn như em vậy
Ồn ào cho bớt lẻ loi...
Cộng trừ vẫn chẳng thành đôi
Bên nhau chỉ là người lạ
Ai biết biển dài rộng thế
Đêm nào cũng khóc thương thân.
Bên biển sẽ thành thật hơn
Anh đừng nói lời xưa cũ
Biết rằng trọn đời không thể…
Vẫn cố ru mình ước mơ.
Biển xanh như nỗi đợi chờ
Khát khao bạc đầu sóng vỗ
Dẫu đến triệu lần trăn trở
Cũng chỉ như em, lỡ làng…
Thôi đừng ra biển một mình
Để cho bên anh biển khóc
Mặn mòi như là nước mắt
Thơ em thương biển xót lòng.
Lần nữa van xin anh đấy!
Biển cô đơn như em vậy
Ồn ào cho bớt lẻ loi...
Cộng trừ vẫn chẳng thành đôi
Bên nhau chỉ là người lạ
Ai biết biển dài rộng thế
Đêm nào cũng khóc thương thân.
Bên biển sẽ thành thật hơn
Anh đừng nói lời xưa cũ
Biết rằng trọn đời không thể…
Vẫn cố ru mình ước mơ.
Biển xanh như nỗi đợi chờ
Khát khao bạc đầu sóng vỗ
Dẫu đến triệu lần trăn trở
Cũng chỉ như em, lỡ làng…
Thôi đừng ra biển một mình
Để cho bên anh biển khóc
Mặn mòi như là nước mắt
Thơ em thương biển xót lòng.
Cành hoa yêu
Bán cho tôi cành hoa hồng tươi đỏ
Để khi về đem tặng người tôi yêu
Cành hoa này cô định bán bao nhiêu
Và màu đỏ tượng trưng gì cô nhỉ ?
Hoa cô bán làm lòng tôi suy nghĩ
Chuyện tình yêu có đẹp tựa như hoa
Và mộng ước tình yêu có thiệt là
Bên nhau mãi, chẳng bao giờ xa cách
Ai cũng biết tình yêu là thử thách
Nụ hoa hồng nào kết chặt tình đâu
Nên xa nhau lòng vương vấn nỗi sầu
Xin cô quán lựa dùm hoa hồng đỏ ...!!!
Tặng hoa hồng phải chăng lời bày tỏ
Khi lòng mình chẳng dám ngỏ lời yêu
Mượn cành hoa thay lời nói thật nhiều
Mong người ấy hiểu lòng tôi mong đợi ...
Để khi về đem tặng người tôi yêu
Cành hoa này cô định bán bao nhiêu
Và màu đỏ tượng trưng gì cô nhỉ ?
Hoa cô bán làm lòng tôi suy nghĩ
Chuyện tình yêu có đẹp tựa như hoa
Và mộng ước tình yêu có thiệt là
Bên nhau mãi, chẳng bao giờ xa cách
Ai cũng biết tình yêu là thử thách
Nụ hoa hồng nào kết chặt tình đâu
Nên xa nhau lòng vương vấn nỗi sầu
Xin cô quán lựa dùm hoa hồng đỏ ...!!!
Tặng hoa hồng phải chăng lời bày tỏ
Khi lòng mình chẳng dám ngỏ lời yêu
Mượn cành hoa thay lời nói thật nhiều
Mong người ấy hiểu lòng tôi mong đợi ...
Ngập ngừng
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân.
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: "Gớm, làm sao nhớ thế!"
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé.
Em tôi ơi, Tình có nghĩa gì đâu,
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa,
Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa,
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân.
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: "Gớm, làm sao nhớ thế!"
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé.
Em tôi ơi, Tình có nghĩa gì đâu,
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa,
Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa,
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
Tôi sẽ trách -- cố nhiên -- nhưng rất nhẹ;
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
Tôi sẽ trách -- cố nhiên -- nhưng rất nhẹ;
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa
GỬI TỪ HÀ NỘI
Gửi từ Hà Nội lá thư
Trời chưa se lạnh y như ngày nào
Đêm qua một trận mưa rào
Hồ Gươm xanh đến nao nao không ngờ
Gửi từ Hà Nội đợi chờ
Nhà ai khép cửa hững hờ giàn hoa
Phố đông nườm nượp người qua
Áo em mỏng quá làm ta ngỡ ngàng
Gửi từ Hà Nội thu sang
Cho "người hôm ấy" mấy trang thư tình
Người hôm ấy cứ lặng thinh
Để ai gác bút một mình ngồi mơ...
Trời chưa se lạnh y như ngày nào
Đêm qua một trận mưa rào
Hồ Gươm xanh đến nao nao không ngờ
Gửi từ Hà Nội đợi chờ
Nhà ai khép cửa hững hờ giàn hoa
Phố đông nườm nượp người qua
Áo em mỏng quá làm ta ngỡ ngàng
Gửi từ Hà Nội thu sang
Cho "người hôm ấy" mấy trang thư tình
Người hôm ấy cứ lặng thinh
Để ai gác bút một mình ngồi mơ...
Chỉ là ngày hôm qua
Không phải quá khứ, chỉ là ngày hôm qua
Khi chiếc lá vàng rụng rơi trước cửa
Khi vầng trăng khép mình còn một nửa
Khi cánh chim bay khuất cuối chân trời.
Không phải tiếc nuối, chỉ là giọt nước mắt rơi
Xót xa cho một thời ta đã mất
Không phải khổ đau, chỉ là một lần ta khóc
Là nước mắt cho ta, là nước mắt cho mình.
Không phải oán hờn, chỉ là một phút lặng thinh
Để em đưa ta về lại thời xưa cũ
Để ta ngắm nhìn em ngàn năm say ngủ
Để thêm một lần, nhờ gió gửi nụ hôn.
Không phải đớn đau, chỉ là một phút đập dồn
Trái tim ta cũng theo em yên ngủ
Một thời đau, một đời qua đã đủ
"Hãy ngủ đi nào, hỡi trái tim của ta".
Còn lại gì cho năm tháng đã qua
Một thời yêu, và một đời tiếc nuối
Một người đi mãi, và một nguời theo đuổi
Quá khứ nào trở lại ở tương lai.
Không phải ngày sau, sẽ chỉ là ngày mai
Ngày xanh thắm cho hai ta đoàn tụ
"Để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em"
Khi chiếc lá vàng rụng rơi trước cửa
Khi vầng trăng khép mình còn một nửa
Khi cánh chim bay khuất cuối chân trời.
Không phải tiếc nuối, chỉ là giọt nước mắt rơi
Xót xa cho một thời ta đã mất
Không phải khổ đau, chỉ là một lần ta khóc
Là nước mắt cho ta, là nước mắt cho mình.
Không phải oán hờn, chỉ là một phút lặng thinh
Để em đưa ta về lại thời xưa cũ
Để ta ngắm nhìn em ngàn năm say ngủ
Để thêm một lần, nhờ gió gửi nụ hôn.
Không phải đớn đau, chỉ là một phút đập dồn
Trái tim ta cũng theo em yên ngủ
Một thời đau, một đời qua đã đủ
"Hãy ngủ đi nào, hỡi trái tim của ta".
Còn lại gì cho năm tháng đã qua
Một thời yêu, và một đời tiếc nuối
Một người đi mãi, và một nguời theo đuổi
Quá khứ nào trở lại ở tương lai.
Không phải ngày sau, sẽ chỉ là ngày mai
Ngày xanh thắm cho hai ta đoàn tụ
"Để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em"
Tự sự mùa thu
Xin đừng gõ cửa
Vào trái tim em
Xin đừng nhắc nhở
Nắng thu thật vàng
Và trời xanh thắm
Và gió lang thang...
Em yêu những gì
Cho mình biết sợ
Em sợ những gì
Cho mình bão giông
Gương mặt mùa đông
Trái tim mùa hạ
Giấu trong băng giá
Ngàn lời yêu thương
Giá được vấn vương
Cùng bao nỗi nhớ
Giá được trăn trở
Nỗi buồn chia xa
Giá được là hoa
Cho anh hương sắc
Xin anh đừng nhắc
Mùa thu lại về!
Vào trái tim em
Xin đừng nhắc nhở
Nắng thu thật vàng
Và trời xanh thắm
Và gió lang thang...
Em yêu những gì
Cho mình biết sợ
Em sợ những gì
Cho mình bão giông
Gương mặt mùa đông
Trái tim mùa hạ
Giấu trong băng giá
Ngàn lời yêu thương
Giá được vấn vương
Cùng bao nỗi nhớ
Giá được trăn trở
Nỗi buồn chia xa
Giá được là hoa
Cho anh hương sắc
Xin anh đừng nhắc
Mùa thu lại về!
Không còn
Không còn nước mắt cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt một thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ ngày mình xa nhau...
Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu
Anh góp nhặt tặng cho tình yêu mới
Người con gái kia có bao giờ hết hỏi
Xưa là thơ cho mối tình đầu...
Bỗng một ngày chợt nhận ra nhau
Anh lạc giọng gọi tên em oà vỡ
Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ
Sao giờ mới biết đau ?
Em đã khóc suốt một thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ ngày mình xa nhau...
Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu
Anh góp nhặt tặng cho tình yêu mới
Người con gái kia có bao giờ hết hỏi
Xưa là thơ cho mối tình đầu...
Bỗng một ngày chợt nhận ra nhau
Anh lạc giọng gọi tên em oà vỡ
Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ
Sao giờ mới biết đau ?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em
Vâng, em hiểu ngoài khơi kia trăm gió
Đưa sóng về rồi đẩy sóng xa thêm...
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Khắc khoải bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Là nồng nàn hôn cát đâu em
Vâng, em hiểu ngoài khơi kia trăm gió
Đưa sóng về rồi đẩy sóng xa thêm...
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Khắc khoải bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng về mỏi mòn và nặng nhọc
Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm
Hoàng hôn ơi, sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu du mãi để hàng dương khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói :
-Yêu rất nhiều...- là cho cả bờ đâu!!!
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng về mỏi mòn và nặng nhọc
Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm
Hoàng hôn ơi, sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu du mãi để hàng dương khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói :
-Yêu rất nhiều...- là cho cả bờ đâu!!!
Một chút gì đó...
Một chút gì đó như buồn buồn
Tưởng rằng không phải nhưng cứ luôn
Có dịp lại tuôn lại trào tới
Ngơ ngẩn bâng khuâng đến ngập hồn
Một chút gì đó như thương thương
Dù đã hai ngả chẳng chung đường
Để mắt vời vợi nhìn xa vắng
Để lòng dào dạt niềm vấn vương
Một chút gì đó như nhớ nhau
Không duyên không nợ có chi đâu
Mà sao tâm tưởng hoài nhung nhớ
Lẩn khuất đâu đây một nỗi sầu
Một chút gì đó như giận hờn
Trách rằng hai đứa chẳng có hơn
Một chút tình riêng như mây khói
Xa lắc bồng bềnh lãng đãng trôi
Một chút gì đó như bồi hồi
Con tim muốn nói nhưng lại thôi
Vì thôi nên dặn lòng không nói
Chẳng nói... người kia cũng biết rồi
Một chút gì đó như viển vông
Chỉ là một chút nhưng mênh mông
Vì chưng vết cắt mơ hồ ấy
Nghèn nghẹn rưng rưng dấu lệ hồng
Một chút gì đó như bài thơ
Như sương bàng bạc đêm trăng mờ
Như lời vô tận còn thiếu chữ
Như ý không cùng thành vu vơ
Một chút gì đó như muốn quên
Nhưng quên sao được khi nghe tên
Từ giọng thâm trầm êm ái đấy
Xôn xao sắp lắng lại dâng đầy
Một chút gì đó như mộng mơ
Như say như tỉnh như mong chờ
Nhưng mà lại sợ... Xin đừng đến
Một chút thì hơn... đừng có thêm
Một chút gì đó như muốn thêm
Trời ơi - Thôi nhé...
Cần phải quên!!!
Tưởng rằng không phải nhưng cứ luôn
Có dịp lại tuôn lại trào tới
Ngơ ngẩn bâng khuâng đến ngập hồn
Một chút gì đó như thương thương
Dù đã hai ngả chẳng chung đường
Để mắt vời vợi nhìn xa vắng
Để lòng dào dạt niềm vấn vương
Một chút gì đó như nhớ nhau
Không duyên không nợ có chi đâu
Mà sao tâm tưởng hoài nhung nhớ
Lẩn khuất đâu đây một nỗi sầu
Một chút gì đó như giận hờn
Trách rằng hai đứa chẳng có hơn
Một chút tình riêng như mây khói
Xa lắc bồng bềnh lãng đãng trôi
Một chút gì đó như bồi hồi
Con tim muốn nói nhưng lại thôi
Vì thôi nên dặn lòng không nói
Chẳng nói... người kia cũng biết rồi
Một chút gì đó như viển vông
Chỉ là một chút nhưng mênh mông
Vì chưng vết cắt mơ hồ ấy
Nghèn nghẹn rưng rưng dấu lệ hồng
Một chút gì đó như bài thơ
Như sương bàng bạc đêm trăng mờ
Như lời vô tận còn thiếu chữ
Như ý không cùng thành vu vơ
Một chút gì đó như muốn quên
Nhưng quên sao được khi nghe tên
Từ giọng thâm trầm êm ái đấy
Xôn xao sắp lắng lại dâng đầy
Một chút gì đó như mộng mơ
Như say như tỉnh như mong chờ
Nhưng mà lại sợ... Xin đừng đến
Một chút thì hơn... đừng có thêm
Một chút gì đó như muốn thêm
Trời ơi - Thôi nhé...
Cần phải quên!!!
Quên
Em sẽ quên anh như chưa từng nhớ,
Em sẽ quên như chưa từng gặp gỡ.
Quên một chiều hai đứa còn bỡ ngỡ,
Chạm mặt nhau trong quán vắng không người.
Em sẽ quên anh quên những nụ cười,
Đã làm lòng em như say như dại.
Quên câu nói sẽ yêu người mãi mãi,
Mà giờ đây em lạc bước bơ vơ.
Em sẽ quên như quên một giấc mơ,
Trong đời người hỏi ai mà chẳng có.
Những lời yêu ngày xưa anh đã ngỏ,
Giờ tựa như chiếc lá đã xa cành.
Quên tất cả những gì là tình anh,
Nồng nàn đấy rồi cũng hờ hững đấy.
Ngọn lửa tình trong em dù vẫn cháy,
Nhưng dặn lòng: "Thôi nhé, cố mà quên!"
Em sẽ quên như chưa từng gặp gỡ.
Quên một chiều hai đứa còn bỡ ngỡ,
Chạm mặt nhau trong quán vắng không người.
Em sẽ quên anh quên những nụ cười,
Đã làm lòng em như say như dại.
Quên câu nói sẽ yêu người mãi mãi,
Mà giờ đây em lạc bước bơ vơ.
Em sẽ quên như quên một giấc mơ,
Trong đời người hỏi ai mà chẳng có.
Những lời yêu ngày xưa anh đã ngỏ,
Giờ tựa như chiếc lá đã xa cành.
Quên tất cả những gì là tình anh,
Nồng nàn đấy rồi cũng hờ hững đấy.
Ngọn lửa tình trong em dù vẫn cháy,
Nhưng dặn lòng: "Thôi nhé, cố mà quên!"
Khô khan
"Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em."
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em."
Labels
Có gi hot?
Nhà ngoại cảm HỒ VĂN DŨ
Nhà ngoại cảm HỒ VĂN DŨ
(Mediafire) A hazard of hearts (1987) - Sự may rủi của trái tim - NEW LINK
(Mediafire) A hazard of hearts (1987) - Sự may rủi của trái tim - NEW LINK
NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN THỊ HƯỜNG - Chuyên gia đón tiếp Vong linh tại Miền Trung
NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN THỊ HƯỜNG - Chuyên gia đón tiếp Vong linh tại Miền Trung
Pride and Prejudice (1995) - 6 Mini - Vietsub - Mediafire
Pride and Prejudice (1995) - 6 Mini - Vietsub - Mediafire
P.S. I Love You – 2007 – Mediafire – Vietsub
P.S. I Love You – 2007 – Mediafire – Vietsub
The Quick and the Dead - 1995 - HDrip - Mediafire - Vietsub
The Quick and the Dead - 1995 - HDrip - Mediafire - Vietsub
Tangled (2010) - Mediafire - Công chúa tóc dài
Tangled (2010) - Mediafire - Công chúa tóc dài
Chèn Widget (Thêm tiện ích) vào bất kỳ vị trí nào trên phần tử trang blog
Chèn Widget (Thêm tiện ích) vào bất kỳ vị trí nào trên phần tử trang blog
Chả ốc Hà Nội - Món ngon đãi bạn phương xa
Chả ốc Hà Nội - Món ngon đãi bạn phương xa
Làm sao biết có kiếp trước, kiếp sau?
Làm sao biết có kiếp trước, kiếp sau?























